nh mắt nhìn tôi ân cần.
Tôi gật đầu nhẹ.
“Nhưng bác sĩ bảo em đã khỏi rồi ạ.”
“Đấy là nếu em uống thuốc thường xuyên và ăn uống điều độ. Em có ăn uống đầy đủ không?”
Tôi im lặng, chỉ nhìn cô y tá bằng ánh mắt “em không ăn uống đầy đủ cô ạ”.Làm sao tôi có thể nói với cô ấy rằng tôi mới chuyển nhà, tâm trạng không vui, thức ăn không hợp khẩu vị nên tôi chẳng ăn mấy. Nghe thật ngớ ngẩn.
Tôi thở dài, bước xuống khỏi giường và nói với cô y tá: “Em khỏe rồi cô ạ. Em về lớp học bây giờ đây. Em chào cô.”
Chẳng để cô ấy kịp nói thêm điều gì, tôi rời khỏi phòng y tế. Ra khỏi căn phòng ấm áp ấy, tôi rùng mình vì lạnh. Giờ thì tôi mới thấy mình cần một chiếc áo khoác dày hơn.
Vừa đi tôi vừa xoa xoa hai bên cánh tay cho đỡ lạnh, theo hướng bản đồ dán trên tường mà tìm về lớp học của mình. Sơ đồ trường hình như dán ở khắp mọi nơi thì phải.
Có tiếng bước chân chạy vội vã trên hành lang, theo phản xạ tôi ngẩng mặt lên nhìn. Là Hiểu Phong, trông anh ta có vẻ vội vã. Anh ta đi đâu vậy nhỉ?
“Lạc đường hả?” Anh ta nói với tôi bằng một giọng đầy chế nhạo, cứ như muốn mắng vào mặt tôi rằng tôi là một con nhà quê đi học mà còn không nhớ nổi đường ở trong trường vậy.
Vậy đó. Tôi thật điên khi mấy giây trước còn có cái suy nghĩ là anh ta đi tìm mình.
“Sao anh cứ phải dùng cái giọng điệu chế diễu ấy để nói với tôi?! Phải!” Tôi gào lên, “tôi đang lạc đường trong cái ngôi trường ngu ngốc này của anh đấy! Đừng có đến gần tôi để một người hoàn hảo như anh bị ảnh hưởng!!”
Tuôn ra một tràng xong tôi tức tối bỏ đi, khi tôi đi lướt qua anh ta hai bàn tay nắm chặt chỉ muốn cho kẻ đang cười nhăn nhở kia một đấm vào mặt. Sao anh ta có thể cứ đứng đó mà nhìn tôi trêu ngươi như vậy được nhỉ.
“Này!” Hiểu Phong khi tôi đi tới ngang với anh ta. Tôi dừng bước nhưng không quay sang nhìn. Chúng tôi đang đứng ngay cạnh nhau. “Mang về nhà giúp anh!” Anh ta nói rồi đưa cái áo khoác cho tôi.
Bỗng dưng tôi thấy giọng anh ta nghe thật nhẹ nhàng. Nhưng nhanh chóng gạt ngay cái ý nghĩ ngu xuẩn ấy ra khỏi đầu, tôi lên giọng:
“Tại sao tôi phải làm? Anh không có tay để tự mang về à?”
Anh ta khẽ nhếch khóe miệng tạo thành một nụ cười bất cần nhưng đẹp hoàn hảo như trêu tức tôi.
“Anh không thích! Có em gái để làm gì nếu không phải làm chân sai vặt!?”
Giờ thì anh ta cười lớn tiếng, vẻ đắc thắng hiện trên khuôn mặt đẹp đáng ghét của anh ta. Phải thôi, anh ta biết là tôi không thể từ chối mà. Tôi tức đỏ mặt nhưng vẫn phải cầm cài áo ấy đi. Tôi phải nhanh chóng rời khỏi đây. Đứng trên cùng một hành lang với anh ta cũng khiến tôi thấy khó chịu rồi.
Lúc nào tôi cũng phải chịu thua anh ta sao?
Rồi một ý tưởng nảy ra trong đầu tôi, anh ta sẽ tức điên cho coi. Tôi xoay người, đứng đối diện với Hiểu Phong. Anh ta cũng nhìn tôi, ánh mắt ngạc nhiên không hiểu tôi định làm gì. Tôi cười nham hiểm, nhìn Hiểu Phong đầy thách thức rồi chậm chạp khoác lên người chiếc áo màu nâu sẫm của anh ta.
“Xin lỗi vì làm bẩn áo của anh nhé! Nhưng biết làm thế nào được,” tôi nhún vai, “giờ tôi đang cần nó.”
Xong tôi quay bước, bỏ đi một mạch. Trong lòng thấy hả hê vì bỏ lại anh ta đứng ngây ngừi ra ở hành lang mà nhìn tôi. Anh ta vốn không thích người ta dùng đồ của mình mà, nhất là khi người dùng ấy lại là con nhỏ mà anh ta gọi là nhà quê như tôi. Cho đáng đời, ai bảo tự dưng bày trò sai khiến tôi làm chi!?
Thu mình lọt thỏm trong chiếc áo khoác ấm áp, tôi không cưỡng lại được mà nở nụ cười vui sướng. Chiếc áo này ấm thật, có cảm giác như anh ta chỉ vừa mới cởi nó ra đây thôi.
Tôi bước vào lớp đúng lúc tiết học cuối cùng của buổi chiều bắt đầu. Tôi đã bỏ lỡ mất hai tiết rồi sao?
“Cậu đã đi đâu vậy?” Thu Yên hỏi khi tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế phía sau cô ấy. “Ơ! Áo của ai đây?” Cô bạn tròn mắt nhìn tôi, bấy giờ tôi mới để ý là mình vẫn còn đang khoác chiếc áo của Hiểu Phong. Tôi chột dạ, nhìn Thu Yên mà không biết phải trả lời làm sao. Nhưng hình như cô ấy không biết chiếc áo này của Hiểu Phong. Vậy là tôi tảng lờ vụ cái áo đi.
“À…Ờ…không có gì, tớ…ngủ quên.”
“Ngủ quên?” Cô bạn như không tin vào tai mình. “Cậu đã ngủ ở đâu?”
“À… ờ thì…tớ tính chạy lên phòng y tế nằm ngủ một lát, hì,” tôi cười trừ, “nhưng rồi lại ngủ quên mất.”
Tôi liếc mắt sang nhìn Vũ Uy, cậu ta đang nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không để ý gì đên câu chuyện của chúng tôi. Liệu cậu ta có biết tôi đang nói dối không? Vũ Uy thân với Hiểu Phong mà.
“Tử Yên! Cậu khai mau, có phải đã quen biết anh Hiểu Phong từ trước không?”
“Làm gì có, cậu cũng biết tớ chỉ mới chuyển về đây thôi mà.”
“Nhưng… Anh ấy đã đến bắt chuyện với cậu, và…và cậu còn nổi cáu với anh ấy nữa…” Cô bạn nhìn tôi dò xét, ” trông hai người có vẻ thân nhau lắm.”
Xin lỗi, Thu Yên, nhưng mình không thể nói cho cậu biết được.
“Cậu đừng để ý,” tôi nhìn ra chỗ khác, lảng tránh ánh mắt của Thu Yên, tôi sẽ không thể nói dối nếu cứ nhìn vào đôi mắt của cô bạn, “có lẽ anh ta chỉ muốn trêu ghẹo một người mới như tớ thôi. Chắc chắn với cậu là tớ không quen biết anh ta.”
“Nhưng…” Thu Yên có vẻ vẫn chưa chịu tin lời tôi nói.
Vội vàng ngắt lời cô ấy, tôi reo lên:”Thầy giáo vào rồi kìa! Thôi, đừng để ý mấy chuyện tầm phào này nữa, học thôi.”
Thu Yên miễn cưỡng quay trở lại bàn học của mình, tôi thở phào vì cuối cùng cũng thoát khỏi sự tra khảo của cô ấy.
Cảm giác lành lạnh sống lưng, không hiểu sao tôi lại quay sang nhìn Vũ Uy. Lại bất ngờ nữa, tôi thấy cậu ta đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lùng của mình. Không biết cậu ta nghĩ gì trong đầu nhưng tôi thấy cái nhìn này chứng tỏ cậu ta biết tôi đang nói dối.
Tự dưng tôi lại thấy bực cái tên kia ghê gớm, tại anh ta mà tôi trở thành con bé ăn nói lươn lẹo. Anh ta thật đáng ghét mà.
Tôi ghét nhất là mấy con sâu. Và tôi cũng ghét nhất là anh!
Hà Hiểu Phong, anh đúng là con sâu xui xẻo, chỉ toàn mang lại rắc rối cho tôi thôi.
Tôi ghét anh! Cái – đồ – con – sâu – kia!!!
Chap 3: Hộp gà rán cá bơi lội
[Anh đưa em đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác,
Anh đang đùa giỡn hay anh đang nghĩ đến em?
Đừng để em hy vọng nếu anh không thật lòng, chàng trai ạ!">
* * *
Trở về nhà sau một ngày mệt mỏi, tôi chẳng buồn ăn cơm mà chui tọt vào chăn ngủ một giấc. Mẹ có hỏi thăm tôi hôm nay đi học thế nào nhưng tôi cũng chỉ trả lời qua loa cho xong chuyện. Mẹ không nói gì rồi cũng ra ngoài để yên cho tôi ngủ.
Tôi đã đánh một giấc ngon lành cho đến khi không thể ngủ thêm được nữa vì… cái bụng đói cồn cào.
Tôi lóc cóc mò dậy, nhìn đồng hồ đã là hơn một giờ sáng.
“Cô giúp việc để mỳ tôm ở đâu nhỉ?”
Tôi lục lọi một hồi cuối cùng cũng thấy mỳ tôm. Vậy là tôi nấu một bát mỳ tôm đơn giản, thêm vào một quả cà chua và chén ngon lành.
Cho đến khi…
Tôi nghe thấy tiếng cửa mở, và biết kẻ đáng ghét kia đã về. Tôi chẳng muốn gặp anh ta chút nào vì vậy cố gắng ăn cho nhanh còn về phòng ngủ tiếp.
“Ê nhóc! Ăn gì đấy?!”
Tôi suýt sặc khi bất thình lình Hiểu Phong xuất hiện bên cạnh tôi. Dù đã chuẩn bị tâm lý là anh ta sắp đi vào nhưng không hiểu sao tôi vẫn giật mình.
Tôi liếc xéo anh ta rồi tiếp tục ăn.
“Này! Em ăn mỳ rồi nuốt luôn lưỡi à?”
“Anh biết tôi ăn mỳ rồi còn hỏi làm gì?” Tôi cắm mặt vào bát mỳ mà trả lời.
“Ignore him!” Tôi gào thét trong đầu để cố ăn cho hết bát mỳ mà tôi đã rất vất vả để nấu ra. Ăn nhanh, sắp hết rồi, bỏ đi thì phí lắm.
“Này! Nấu cho anh một bát đi!”
Giờ thì tôi sặc thật. Nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, ho sặc sụa.
Hiểu Phong nhanh nhẹn đưa cho tôi ly nước, tôi cũng không ngần ngại nhận lấy và uống.
“Anh bị gì à?!” Tôi nhìn anh ta, hỏi.
“Không!” Hiểu Phong thản nhiên trả lời, còn mỉm cười với tôi. Tôi sẽ chết vì bị tên này hành hạ mất thôi.
Vậy là tôi bỏ lại cái bát… nước mỳ của mình ở đấy và đi nấu một bát khác cho Hiểu Phong.
Bản thân tôi cũng không hiểu vì sao mình lại có thể kiềm chế không bỏ Sunlight vào trong bát mỳ của anh ta.
Tôi rửa bát và đi lên phòng. Lúc đi ngang qua Hiểu Phong tôi mới chợt nhớ ra.
“Áo của anh tôi để ở phòng khách ý.”
“Uh. Ám – ơn – m…”
Chịu hết nổi kẻ đáng ghét này. Anh ta không trả lời tôi cũng có nghĩ anh ta “mute” đâu mà phải vừa ăn vừa nói thế. Nghe chẳng ra làm sao cả.
Tôi mặc kệ anh ta, đi một mạch về phòng mình. Không quên bỏ lại cho Hiểu Phong một câu nói với giọng không lấy gì làm nhẹ nhàng cho lắm: “Ăn xong nhớ rửa bát rồi hãy đi ngủ đấy!”
Chẳng biết Hiểu Phong ra sao chứ sau đó tôi hả hê mà ngủ ngon lành tới sáng. Trông cái bộ dạng ăn mỳ như trẻ con của anh ta mà tôi buồn cười mãi cho tới khi ngủ.
[Không biết ai mới trẻ con đây?! (^ . ~)">
* * *
Chuông báo hết giờ vừa mới vang lên Thu Yên đã kéo ngay tôi đi thẳng đến căn-tin, để mặc cho Khánh Duy cứ í ới gọi theo sau.
Lối vào căn-tin trường lúc nào cũng đông đúc mà sao cô bạn có thể cứ đi phăm phăm như vậy được nhỉ. Tôi chỉ cần phải tập trung vào bước đi để khỏi bị ngã thôi vì Thu Yên đã ở phía trước làm tiên phong mở đường rồi. Hình như cứ khi nào tiến đến căn-tin là cô bạn lại hăng hái hơn thì phải.
Giống như mấy hôm trước, tôi cũng cầm cái khay đi hết một lượt mà không chọn được món gì ngoài 1ít khoai tây xào với cơm trắng. Họ loại bỏ hết những món chiên rán nhiều dầu mỡ ra khỏi thực đơn thì phải. Tôi thấy nhớ kinh khủng mấy món rán ngày xưa mẹ tôi vẫn làm. Hồi đó mẹ hay làm món gà rán cho tôi ăn lắm, chứ không phải như bây giờ cô giúp việc toàn nấu những món theo kiểu “Thực đơn khoa học” gì đó. Chúng làm tôi hết cả hứng thú ăn cơm. Giờ trường học lại cũng như vậy.
Thu Yên nhìn tôi với bữa trưa của tôi rồi lại nhìn xuống cái khay đầy ắp thức ăn của mình mà không nén nổi tiếng thở dài. Cô bạn buồn rầu nói:
“Tử Yên à, tớ thấy cậu đã quá gầy rồi, không nhất thiết phải ăn kiêng như thế đâu. Chứ không thì…” Cô bạn lại nhìn vào núi thức ăn bày trước mặt mình, “tớ ăn sẽ thấy ngại với cậu lắm!”
“Cậu đang nói gì thế hả?!” Tôi phá lên cười, không hiểu cô bạn đang nói gì nữa.
Thu Yên lắc đầu thở dài rồi bắt đầu ăn, bỏ mặc tôi với một mớ khó hiểu trong đầu. Rồi tôi cũng bắt đầu xử lý bữa trưa của mình.
Potato và Tomato, hai bạn còn bám theo mình đến bao giờ đây. Thế này thì Fried Chicken sẽ chẳng muốn về bên mình đâu. Hix… hix…
“Lại không ăn gì sao?” Một giọng nói chen ngang phá tan cuộc nói chuyện của tôi với bữa trưa của mình. Cái giọng nói này không lẫn đi đâu được. Tôi phải chuẩn bị thêm lọ xịt diệt sâu bọ thôi, không thể để cho con sâu xui xẻo này suốt ngày quấy phá tôi được.
Tôi lờ đi sự xuất hiện của Hiểu Phong, cứ thản nhiên ăn không thèm ngước lên nhìn anh ta một lần. Mấy hôm không thấy tới phá tôi ở trường tưởng anh ta tỉnh ra rồi chứ.
“Ăn cái này đi!” Anh ta nói và đặt xuống trước mặt tôi một chiếc hộp màu xanh dương có in hình mấy con cá đang bơi lội.
“Nực cười!” Tôi nhếch mép, cuối cùng cũng phải ngẩng lên nhìn anh ta. “Tại sao tôi phải làm thế?”
“Không tại sao cả. Bảo ăn thì cứ ăn đi.” Anh ta nói với tôi bằng cái giọng như ra lệnh thì đúng hơn.
Tôi nhìn chiếc hộp rồi lại nhìn Hiểu Phong. Anh ta vẫn đang nhìn tôi, chờ đợi. Tôi cũng cứ thế giương mắt lên nhìn anh ta.
“Còn chờ gì nữa? Mau ăn đi!” Anh ta cáu kỉnh.
“Anh đang nổi cáu với tôi đấy hả? Não anh có vấn đề à? Đừng có ở đây làm mấy trò vớ vẩn nữa. Tôi không muốn gặp rắc rối vì liên quan đến anh đâu!” Tôi gần như đã hét vào mặt anh ta.
Thực lòng tôi không muốn thế. Tại anh ta tự chuốc lấy thôi.
“Hãy mau ăn hết cái này đi!” Anh ta cũng bắt đầu gắt lên, trán nhăn lại một cách khó chịu.
“Anh là trẻ con à?! Tôi-không-ăn!” Tôi cũng không chịu thua, gằn từng tiếng với Hiểu Phong, rõ ràng gửi đến một thông điệp là tôi không muốn nghe lời anh ta.
Tôi đứng dậy bỏ đi thì bất ngờ Hiểu Phong nắm lấy tay tôi và thậm chí còn kéo tôi đi nhanh hơn.
“Bỏ tay ra! Anh làm cái quái gì vậy?!” Tôi cố gắng rút tay về nhưng bàn tay Hiểu Phong cứ như cái kìm giữ chặt lấy cổ tay tôi. Các ngón tay anh ta càng siết chặt hơn khi tôi cố gắng gỡ chúng ra.
“Anh làm gì vậy? Mau bỏ tay tôi ra đi.” Tôi nhẹ giọng, xuống nước với anh ta. Mắt liếc nhìn khắp một lượi những nơi chúng tôi đi qua, cả căn-tin lúc này có bao nhiêu người thì có bấy nhiêu cặp mắt nhìn chúng tôi. “Hiểu Phong, có gì từ từ nói. Anh đừng khiến mọi người chú ý nữa.”
Vô ích! Hiểu Phong chẳng thèm nghe lời tôi nữa. Bàn tay đang nắm chặt tay tôi cũng không hề nới lỏng dù cho tôi sắp phát khóc lên vì đau. Anh ta cứ lôi tôi đi như thế mặc cho ánh mắt mọi người nhìn theo đầy tò mò.
Hiểu Phong một mạch lôi tuột tôi ra sân bóng rổ phía sau trường. Anh ta ấn tôi ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây bạch đàn. Bấy giờ mới chịu buông tay tôi ra. Chẳng còn tâm trạng nào mà cáu với anh ta nữa, tôi còn đang bận nhìn cái tay tím ngắt của mình giờ máu mới lưu thông được.
“Đau không?” Anh ta hỏi.
“Anh thử bị như thế đi thì biết!” Tôi hậm hực đáp lời, ném một cái nhìn tức giận vào Hiểu Phong.
Anh ta ngồi xuống bên cạnh tôi rồi nhanh như cắt nắm lấy tay tôi.
“Anh lại tính làm trò gì nữa hả?!” Tôi hốt hoảng, “có mau buông ra không? Thấy tôi còn chưa đủ đau à?!”
Hiểu Phong nhìn tôi, không đáp lời. Sao tôi thấy ánh mắt kia có gì đó kỳ lạ. Rồi cả người tôi đóng băng bất động khi anh ta xoa xoa chỗ cổ tay đang đỏ ửng của tôi và đột ngột cúi xuống đặt môi mình lên tay tôi. Một dòng điện chạy xuyên người tôi vào cái khoảnh khắc ấy. Tôi trợn tròn mắt, không thể nói nên lời.
“Anh… anh…đang… đang…”
“Xin lỗi!” Hiểu Phong nói bằng một giọng thật nhẹ nhàng, “Nhưng là tại em bướng bỉnh không chịu nghe lời anh.” Và sau khi bị điện giật thì giờ tôi thấy mặt mình nóng bừng bừng, không dám nhìn lên.
Loại cảm giác gì đây?
Tôi giật mình, vội rụt tay lại. Đầu óc đột nhiên không thể vận dụng được ít chất xám nào để nghĩ xem nên nói gì. Mãi sau mới có thể cất lời.
“Anh… anh… giờ muốn gì đây? Tự dưng lôi tôi ra đây làm gì?”
“Em đang đỏ mặt?” Anh ta khom người cúi xuống nhìn vào tôi. “Bị anh làm cho lóa mắt rồi đúng không?”
“Anh… anh đừng có mơ, anh chẳng là gì đâu.”
Hiểu Phong cười nửa miệng, nhìn tôi chăm chú,
“Hôm qua em bị phạt vì không làm được bài tập toán đúng không?”
Tôi đơ người.
“Sao…sao anh biết?”
“Hôm qua dì cũng hỏi anh em ở trường học hành thế nào. Anh nói là vẫn bình thường. Nhưng có nên nói thêm với dì vụ em bị phạt hôm qua không nhỉ?”
“Anh… anh đang uy hiếp tôi?” Tôi muốn hét vào mặt anh ta, nhưng sao giọng tôi nghe như sắp hết hơi vậy nhỉ?!
“Không!” Anh ta lại trưng ra cái nụ cười như trêu tức kia, “Anh chỉ muốn em ăn hết cái hộp này thôi!”
“Ăn… ăn hết cả cái hộp?!”
“Ngốc! Là ăn hết đồ ăn trong hộp.”
Anh ta bảo ai ngốc chứ. Tôi thấy anh mới là đồ ngốc đấy.
“Tại sao tôi lại phải ăn? Anh tự đi mà ăn.”
“Vì em không muốn bị anh mách với dì là em bị phạt.”
“Anh…” Đúng là cái đồ chim lợn mà. Con trai gì mà lẻo mép, còn định mách với mẹ tôi nữa. Trong đầu anh chỉ toàn tàu phớ thôi à, Hà Hiểu Phong?!
Tôi hậm hực nhìn anh ta, biết mình thua rồi. Giá mà ánh mắt giết người được thì anh ta sẽ bị cháy thành tro dưới cái nhìn tóe lửa của tôi đấy.
“Em ăn nhanh đi, không nguội đấy.”
Không thể tin Hiểu Phong lại có thể nói bằng cái giọng nhẹ nhàng như thế. Tôi choáng váng.
“Ai biết anh có bỏ thuốc độc vào hại tôi.” Tôi lườm anh ta.
“Không, anh sẽ không làm thế.” Vẫn giữ nụ cười trên môi, anh ta nhìn tôi và đáp lời không do dự.
What happened to me?!!!
Sao tôi lại thấy ánh mắt ấy dịu dàng vậy nhỉ?
“Vậy tức là thuốc xổ” Tôi chau mày nhìn anh ta nghi ngờ, “không thể bỗng dưng anh lại tốt với tôi như vậy được.”
Lần này thì Hiểu Phong cười lớn tiếng. Tiếng cười giòn giã và tự nhiên làm sao. Không thể tin đó là tiếng cười của một kẻ xấu tính như anh ta.
“Não anh có vấn đề rồi!” Tôi chép miệng, ra vẻ thương hại cho một kẻ đầu óc không bình thường như anh ta.
Dù sao thì cũng phải ăn thôi. Tôi mở nắp chiếc hộp ra và không thể không ngạc nhiên cộng thích thú khi nhìn thấy món ăn trong đó.
“Whoa… Gà rán à?!” Tôi nhìn sang Hiểu Phong giờ đã thôi cười nhưng trông mặt vẫn vui vẻ chứ không có cái vẻ kiêu ngạo coi thường tôi như mọi khi. “Cảm ơn anh nhé! Tôi đang thèm món này chết đi được.”
Tôi thật lòng phải cảm ơn con sâu này.
“Nhìn cái mặt em kìa. Nước miếng thấy ghê quá đi. ”
“Hà… hà… Tôi đang chết vì đói mà!” Tôi nhìn anh ta và cười rõ tươi. Khỏi nói cũng biết tôi vui cỡ nào.
Không cần ngại anh ta, tôi thưởng thức ngay món gà rán trong tay mình. Tuy không giống món mẹ tôi làm ngày trước nhưng cũng ngon.
“Anh lấy ở đâu vậy?”
Hiểu Phong nhoẻn miệng cười, để lộ hàm răng trắng bóng đều như hạt bắp (tất nhiên là cái loại bắp ngon chứ không phải cái loại hạt nổ hạt xịt rồi). Nghĩ đến đây tôi bỗng phì cười, tôi vội vàng lấy tay bụm miệng lại.
“Em sao vậy? Ăn từ từ thôi.”
Trông cái bộ dạng hốt hoảng của Hiểu Phong tôi chợt cảm thấy anh ta đang quan tâm tới tôi thật sự. Tôi nuốt vội và hỏi anh ta:
“Từ đâu anh có món này?”
“Có gì đâu, của một cô nàng xinh đẹp làm riêng cho anh đấy.”
“Hả?!” Tôi tròn mắt nhìn anh ta. “Một… một cô gái làm đồ ăn cho anh sao?”
“Em cần gì phải phản ứng như thế? Cũng là chuyện bình thường thôi mà.” Hiểu Phong vừa nói vừa vênh cái mặt lên ra chiều tự hào về việc này.
“Tôi chỉ sợ tôi ăn xong sẽ gặp chuyện thôi.” Tôi nghiêm trọng nhìn anh ta, nuốt khan nghe “ực” một tiếng rõ to. Anh ta lại phì cười, nhưng tôi chẳng có bụng dạ nào mà cười cho nổi. Trong đầu tôi đang lởn vởn hình ảnh một cô nàng xinh đẹp đang túm-tóc-tôi-tát-tới-tấp vì cái tội quanh quẩn bên bạn trai cô ta và còn ăn đồ ăn cô ta làm riêng cho hắn nữa. Cái ý nghĩ ấy khiến tôi không khỏi rùng mình.
“Em không cần lo lắng. Anh sẽ bảo vệ em.”
Tôi cứng họng, không nói nên lời. Miếng gà rán tôi đang ăn giở cũng suýt làm tôi bị nghẹn. Anh ta hôm nay bị làm sao vậy nhỉ?! Cái cách Hiểu Phong nhìn vào tôi mà nói câu cuối cùng khiến tôi thấy lòng mình là lạ. Không phải tôi đang đặt niềm tin vào một kẻ không ra gì như anh ta đấy chứ.
Không được! Tôi xua ngay cái ý nghĩ ngớ ngẩn ấy ra khỏi đầu, cắm mặt mà ăn cho xong.
“Cảm ơn anh!” Tôi nói khi ăn xong và đang thu dọn chiến trường.
“Không có gì!” Anh ta đáp lời tôi, gương mặt, nụ cười của anh ta lại tỏa sáng, rạng rỡ và khiến tôi mê mẩn.
“Uhm… Tôi… tôi sẽ mang cái này về rửa sạch rồi trả cho anh.”
“Như vậy là biết điều đấy. Em cũng đã được ăn miễn phí rồi còn gì.”
Anh ta dài giọng đầy vẻ giễu cợt khiến cục tức trong tôi lại được dịp trồi lên. Tôi vơ lấy cái hộp rồi bỏ đi.
Hà Hiểu Phong! Anh đúng là kẻ đáng ghét mà. Chỉ vừa nghĩ tốt cho anh được một giây thôi thì anh đã trở về cái vẻ đáng ghét nguyên thủy của mình rồi.