lên: - Đúng giờ đó! Bà Sương ngạc nhiên: - Chị nói đúng giờ là sao? Ngọc Hà buột miệng nói thay mẹ: - Giờ đó con cũng gặp chuyện lạ! Bà Sương vừa nhìn sang Hà định hỏi thì lúc ấy Tuấn từ ngoài bước vào. Anh chàng khựng lại ngay và nhìn trân trối vào Ngọc Hà, với vẻ bàng hoàng: - Chẳng lẽ lại là... em? Mọi người chưng hửng, trong lúc Hà kinh ngạc: - Anh... nói em? Tuấn không rời mắt khỏi Hà, anh lắp bắp: - Đúng... đúng là... Rồi anh vùng la to: - Chính là em... Rồi anh bước tới gần hơn, chụp lấy vai Hà lắc mạnh: - Em vào phòng anh đêm qua phải không? Lúc này bà Lệ không nhịn được, bà la lên: - Nè, nó là con gái tôi, không cho phép ai nói xấu nó! Cậu nhìn thấy quỷ ma gì là chuyện của cậu, chứ còn con gái tôi suốt đêm qua ở nhà với tôi, và mới qua đây nãy giờ! Bà Sương cũng chen vào: - Con đừng trông gà hóa cuốc. Hãy bình tĩnh lại con... Tuấn vẫn nhìn Hà như nhìn một người lạ, phải mất một lúc anh mới kéo ghế ngồi xuống và bình tâm lại: - Con xin lỗi má, xin lỗi Hà. Chỉ vì đêm qua là một cơn ác mộng mà lần đầu con gặp phải? Rồi Tuấn quay sang nhẹ giọng với Hà: - Nửa đêm tự dưng anh có cảm giác như có người gọi tên mình, khi anh mở mắt ra thì thấy một dáng người giống hệt như em đang đứng ngay cửa sổ. Anh vừa định cất tiếng gọi thì bỗng người ấy quay lại nhìn, và anh... muốn đứng tim bởi bộ mặt quỷ của cô ta! Anh chưa từng nhìn thấy một gương mặt như vậy nên nhất thời gần như á khẩu không kêu lên được tiếng nào. Cho đến khi anh lấy lại thần hồn, vừa tính mở miệng ra kêu thì chợt người ấy nhìn anh cười và... gương mặt lại trở nên hiền hòa, đẹp như một thiên thần! Có lúc cô ta đẹp y như em, lại có nét của em... Tuấn siết chặt tay Hà: - Cho anh xin lỗi. Ngọc Hà vụt nói: - Em cũng thấy gần giống như anh vậy! Cũng một bộ mặt như quỷ... Cô kể lại đầu đuôi câu chuyện. Vừa nghe xong, bà Sương kêu lên: - Như vậy là cả hai đứa đều thấy một lượt! Bà Lệ cũng nói: - Chính mắt tôi cũng nhìn thấy đúng như vậy. Tuấn kể lại chuyện mình đi khám thầy thuốc: - Ông bác sĩ này giỏi lắm, chuyên trị bệnh tâm thần. Sau khi nghe anh kể, ông ấy bắt mạch, rồi khi nhìn vào mắt anh, ông nói rằng anh đang bị một cái gì đó ám! Ngọc Hà ngạc nhiên: - Bác sĩ tây y đâu có tin chuyện quỷ ma, sao có chuyện quỷ ám ở đây? - Ông bác sĩ này còn kiêm luôn nghiên cứu về tâm linh học, nên ông nói không thể bỏ qua yếu tố duy tâm này. Ông ấy còn dặn anh nếu có người yêu thì nên dẫn tới để ông coi sắc diện, ông có thể kết hợp tây y và tâm linh để tìm ra manh mối chuyện kỳ lạ này. Ngọc Hà tuy lo ngại, nhưng cô vẫn muốn được nghe chính ông bác sĩ nói, nên cô nói nhỏ với Tuấn: - Lát nữa nếu được thì anh dẫn em tới đó với! Tuấn biết nếu đồng ý thì sẽ gặp sự phản đối của hai bà mẹ, nên anh chỉ ngầm nhận lời với Hà. Lát sau khi xong giờ cơm, anh tìm cách rủ Hà ra ngoài: - Má cho phép con dẫn Hà đi coi mấy thứ nữ trang một chút. Hai bà mẹ ưng thuận ngay và còn dặn: - Đi đâu cũng được, miễn là nhớ về trước trời tối để còn về bên nhà cho kịp. Vị bác sĩ tiếp Hà với sự có mặt của Tuấn. Khi bắt mạch xong, ông bảo Hà nhìn vào mắt ông và bất chợt ông kêu lên: - Nhãn quan cô còn đáng lo ngại hơn cậu Tuấn nữa! - Đây là vợ sắp cưới của con, bác sĩ xem kỹ giùm con! - Mạch không ổn định, nhưng đáng ngại hơn là ánh mắt thiếu thần, như vừa trải qua một chuyện gì đó dữ lắm! Cô nói thật lòng, cô vừa bị gì? Hà không giấu: - Dạ, đêm qua con cũng thấy ác mộng như anh Tuấn. Chỉ có điều hình ảnh quỷ quái lại ở chính... gương mặt con. Vị bác sĩ trầm ngâm một lúc rồi giở một quyển sách bằng tiếng Pháp, lật ra một đoạn được ông đánh dấu bằng bút đỏ, ông nói: - Trường hợp của cô cậu gần giống với trong này, ở châu Âu đã từng xảy ra những hiện tượng như vậy, người ta gọi đó là bị ma ám, mà dân ta gọi nôm na là ma nhập! Tuấn hỏi: - Nhưng sao ma lại nhập cùng lúc cả hai chúng tôi? - Không có gì lạ cả. Khi một cái vong hiện về thì nó tìm đúng cái mà ta gọi là vía hạp với nó nhất để cho vía đó thấy. Vong hồn không phải là vật thể hiện hữu, nên việc cùng lúc cho cả hai người ở hai nơi xa cách nhau nhìn thấy là điều có thể xảy ra. Giữa vong hồn và vía người sống giao lưu với nhau qua thế giới tâm linh chứ không phải hiện thực! Ông trấn an: - Tuy nhiên cô cậu cũng chớ quá lo lắng. Sẽ không có việc gì nữa, miễn là đừng nghĩ về nó nữa. Thật ra trong đầu của hai người có nghĩ gì về ai đó đang làm cho họ bị ám ảnh đâu? Thậm chí Ngọc Hà còn chưa hiểu tại sao mình bị như vậy? Cô dò hỏi Tuấn: - Anh có gặp hay bị ám ảnh gì về cô gái nào đó không? Tuấn lắc đầu rất dứt khoát: - Không hề có! Họ trở về nhà thì trời hơi tối, bà Sương bàn: - Tối rối, mà đường từ đây về bên nhà cũng khó đi, hay là chị sui với Ngọc Hà cứ ở lại ngủ rồi sáng mai thằng Tuấn nó đưa về sớm. Bà Lệ muốn đồng ý, nhưng Hà lại tỏ ra bồn chồn: - Có lẽ con xin phép về. Đây về bên đó cũng không xa, chỉ đi chừng nửa tiếng là tới, mà trời cũng chưa tối lắm. Con xin phép. Thấy vậy, bà Lệ cũng nói: - Thôi, để mẹ con tôi về. Sáng mai con Hà còn phải đi đo áo cưới nữa. Chỉ còn một tuần nữa thôi chứ mấy! Bà Sương bảo Tuấn: - Vậy con lấy ghe chạy theo, đưa chị sui và Hà về. Con kêu đứa nào đó cùng đi, để lượt về nó chèo cho con. Tuấn cười: - Con đi một mình được chứ bộ. Đưa vợ về mà cũng cần vệ sĩ nữa sao má! Lúc qua, mẹ con bà Lệ đi bằng xe lôi, bây giờ đi bằng ghe an toàn hơn, nên bà nói với Tuấn: - Con chèo chậm thôi, lâu lắm má không đi ghe nên muốn nhìn sông nước một chút. Tuấn chỉ cái máy đuôi tôm: - Ghe chạy bằng máy, nhưng con sẽ chạy chậm để má đủ thời gian ngắm cảnh. Ngọc Hà chen vào: - Chỉ má ngắm thôi, còn vợ bỏ đâu? - Ừ, thì vợ cũng ngắm. Vợ lo ngắm cảnh mà quên cả chồng phải lái ghe! Thấy hai đứa đùa vui với nhau mà Lệ hài lòng, bà nhìn chúng với ánh mắt yêu thương. Nhờ vậy suốt quãng đường năm cây số qua mau. Đến nơi, bà bảo Tuấn: - Con lên nhà uống nước, nghỉ một lát rồi hãy về. Tuấn vội nói: - Con phải về kẻo má con trông. Anh đưa bà mẹ vợ lên tận nhà, sau đó mới quay xuống ghe đi về. Lúc sửa soạn lui ghe, anh ngạc nhiên khi không thấy Ngọc Hà ra tiễn. Nghĩ có lẽ cô nàng bận việc gì đó nên sau mấy giây tần ngần, Tuấn lui ghe ra giữa dòng, nổ máy chạy nhanh vì trời đã bắt đầu tối. Gió hơi mạnh nên Tuấn cho ghe chạy cặp sát bờ, mặt trời vừa khuất sau ngọn tre nên Tuấn phải căng mắt ra mà chạy, không để ý đến một vật đang cử động nhè nhẹ ở phía giữa ghe. Cho đến khi một chuỗi cười khúc khích vang lên khiến cho Tuấn giật mình: - Ủa, ai vậy? - Mỹ nhân đây! Cho thiếp quá giang một đoạn, thiếp bị lạnh! Tuấn định tắt máy cho ghe ngừng lại thì đã bị giọng cô gái ra lệnh: - Đang chạy nước ngược mà tắt máy cho ghe trôi sao! Cứ chạy đi! Lúc này giọng nói nghe đã rõ ràng hơn, Tuấn kêu lên: - Hà! Sao em lại ở đây? Hồi nãy anh thấy em lên rồi, và sau đó anh tìm để từ giã về mà không thấy... Nàng lại cười khúc khích: - Người ta trốn dưới ghe mà không biết, chắc là tưởng người đẹp nào khác phải không? - Trời tối rồi để cho anh về, làm thế này anh phải đưa em trở lại chắc tới khuya mới về tới nhà quá! Nàng nũng nịu: - Muốn đuổi người ta lên phải hôn? Được người ta nhảy xuống lội vào bờ cho coi! Tuấn hốt hoảng: - Đừng! Để anh quay ghe lại. Ngọc Hà lúc này mới nói nghiêm túc: - Không cần đâu, em đã xin phép má rồi, em có việc cần ở ngoài chợ tối nay nên em phải ra đó, rồi sáng mai đi đo áo cưới luôn! - Ủa, lúc nãy anh đâu có nghe má cho phép như vậy? Hà nheo mắt: - Em chỉ cần rỉ tai là má chịu liền! Nhất là khi có anh đi cùng... - Nhưng... anh còn phải về nhà mà. Đâu có theo em ra chợ được. Mà anh cũng đâu có nghe em nói có nhà quen ngoài chợ bao giờ đâu? Giọng của Tuấn đầy vẻ hoài nghi, đáng lý Hà phải giải thích, đằng này cô lại cố nói: - Đâu phải người quen nào cũng phải nói ra hết. Anh không tin em có nhà quen ngoài chợ phải không? Nếu vậy... anh có dám cùng với em tới đó ở qua đêm không? Tuấn đâu ngờ cô vợ sắp cưới của mình ăn nói bạo miệng như vậy, nên trố mắt ngạc nhiên: - Em nói gì vậy Hà? - Thì em nói điều em đang nghĩ trong đầu. Anh không chịu thì thôi, em sẽ đi một mình! Hà giận dỗi bò ra mũi ghe ngồi một mình. Tuấn không thể bỏ tay lái ghe nên đành phải xuống nước: - Thôi, anh chịu. Để lát bữa anh ghé nhà báo cho má biết, rồi cùng đi với em. Hà vẫn còn giận: - Không cần đâu! Nếu về nhà báo thì đời nào bà già cho anh đi, và như thế em sẽ biến thành đứa con gái hư hỏng bỏ nhà đi qua đêm với trai! - Nhưng... anh là chồng sắp cưới của em chứ phải trai nào đâu! Tuy có ngạc nhiên về thái độ, cách ăn nói bạo miệng hơn thường khi, nhưng sợ nàng giận, nên cuối cùng Tuấn cũng chấp nhận cùng đi với Ngọc Hà. Họ gửi ghe ở một nơi tại bến chợ, rồi dắt nhau tới một phòng trọ... ° ° ° Sáng ra khi tỉnh giấc, Tuấn ngơ ngác tìm quanh thì không thấy Ngọc Hà. Anh gọi liền mấy tiếng không nghe trả lời nên vội chạy ra ngoài tìm. Lúc đó người chủ nhà trọ ngạc nhiên hỏi Tuấn: - Tối qua cậu làm gì uống say dữ vậy? Tuấn ngơ ngác: - Tôi say hồi nào? Sáng nay ông có thấy cô gái đi chung với tôi không? Đến lượt ông chủ ngạc nhiên: - Cô nào? - Thì cô đi với tôi tối qua? - Làm gì có ai. Chính tôi đã tìm thấy cậu say bí tỉ nằm ở trước cửa nhà trọ này. Tôi đã phải vất vả lắm mới kéo cậu vào phòng được, rồi cậu nghỉ mê man tới giờ này... Nghĩ tới sự an nguy của Hà, Tuấn hốt hoảng: - Chẳng biết nàng ra sao rồi? Rõ ràng lúc tới đây tôi với nàng cùng đi, nàng mặc bộ quần áo màu xanh, giống như màu tấm màn cửa kia kìa! Anh đưa tay chỉ thì ông chủ trọ lắc đầu: - Tôi đã nói là cậu tới đây chỉ một mình, nằm say khướt ở ngoài kia kìa. Tuấn chạy trở vào phòng, anh chợt nhìn thấy nguyên một đầu tóc giả còn nằm trên giường thì cầm lên xem và la lớn: - Tóc của Hà đây mà! Anh cầm chạy trở ra và hỏi với giọng đầy kích động: - Ai đã làm gì vợ tôi? Lão chủ nhà ngơ ngác: - Làm gì là sao? Tóc này của ai vậy? Tuấn hét lớn: - Mấy người làm gì vợ tôi mà cắt nguyên đầu tóc của cô ấy bỏ lại đây? Mấy người giết cô ấy rồi phải không? Thấy Tuấn lồng lộn, ông chủ điềm tĩnh nói: - Cậu không nên nóng nảy nói bừa như vậy! Tôi nghĩ là cậu nên về nhà tìm lại xem, có thể bây giờ vợ cậu cũng đang tìm cậu đó! Tuấn quên cả cám ơn ông ta, vội chạy bay về nhà. Bà Sương nhìn thấy con về thì mừng lắm: - Trời ơi, con đi đâu mà suốt đêm rồi má kiếm khắp nơi? Cứ tưởng con chạy ghe bị tai nạn, nên má cho người qua bên nhà con Ngọc Hà tìm, thì bên nó cũng ngạc nhiên nói con đã về đây ngay từ chiều tối! Tuấn hỏi liền: - Ngọc Hà đang ở đâu? Bà Sương chỉ tay ra ngoài nói: - Kìa, má con nó qua tới kìa! Tuấn nhìn ra thì thấy Ngọc Hà đang tất tả đi bên mẹ bước vào nhà. Anh hỏi lớn: - Từ đêm đến giờ em đi đâu? Hà ngơ ngác: - Em ở nhà với má chứ đi đâu? Tuấn gay gắt: - Sao em bỏ anh mà không nói lời nào hết, làm sáng ra anh lo hết sức! Bà Lệ phải chen vào, lên tiếng: - Con nói cái gì vậy Ngọc Hà nó ở nhà, ngủ với má từ lúc con chèo ghe về tới sáng. Khi nãy nghe tin con mất tích nó còn giục má qua đây gấp, mà bây giờ con ăn nói gì vậy? Tuấn vẫn quả quyết: - Tối qua Hà xuống ghe với con, bảo phải ra chợ ngủ để sáng đi đo áo cưới, con sợ Hà ở một mình nên mới đi theo... Hà kêu lên: - Anh Tuấn điên rồi má ơi! Má coi anh ấy ăn nói như người cõi trên vậy. Bà Sương cũng nói: - Hồi sáng mấy đứa nó qua nhà báo tin thì còn thấy Ngọc Hà ở bên nhà, con nói gì vậy? Tuấn sững sờ hết nhìn Hà rồi nhìn lại mình. Bà Sương bắt đầu hoảng: - Từ hôm qua tới nay con toàn làm cho má sợ, sao vậy Tuấn? Trong đầu con có chuyện gì không? Tuấn ngồi bệt xuống sàn nhà, thẫn thờ như người mất hồn. Trong lúc giọng bà Lệ vẫn đều đều: - Đêm qua tôi sợ nên không cho con Hà ngủ một mình, mà cũng may, nhờ vậy mà chuyện thằng Tuấn nói tôi không nghi ngờ con gái tôi được. Tôi nghĩ, cần phải đưa nó đi khám bệnh lại, không chừng có gì đó không bình thường! Ngọc Hà bước tới bên Tuấn, nhẹ giọng nói: - Chắc là có chuyện gì đó, anh hãy bình tĩnh nhớ lại xem. Tuấn hỏi lại: - Có đúng là không phải em không? Hà phải khéo léo lắm mới khơi cho Tuấn kể lại đầu đuôi. Khi anh bảo là còn có cái đầu tóc giả ở chỗ nhà trọ thì Hà giật mình: - Đầu tóc đó ra sao? Cô đưa tay lên sờ tóc mình rồi ái ngại bước lùi một chút, sợ Tuấn sờ lên đầu. Tuấn vụt nói: - Để anh đi lấy cái đầu tóc của em về! Bà Sương về nói: - Tóc nó còn đây mà con nói gì vậy? Tuấn khựng lại, nhưng anh vẫn lẩm bẩm: - Rõ ràng mình thấy... Hà bỗng nói: - Cho em đi tìm chỗ đó với! Cả hai bà mẹ đều không cho, nên cuối cùng chỉ một mình Tuấn gọi xe lôi đi. Lát sau trở về, trên mặt của Tuấn còn nguyên nét thất vọng: - Không có... Hà hỏi: - Anh nói không có là sao? Tuấn bực dọc kể: - Rõ ràng lúc nãy anh cầm cái đầu tóc giả ấy trên tay, xem rất kỹ, vậy mà khi trở lại thì chẳng thấy đâu! Lão chủ nhà trọ cũng phủ nhận, nói là không thấy gì. Cứ nghe Tuấn nhắc tới tóc giả là Ngọc Hà cảm thấy như mình bị soi mói, cô quay mặt đi, cố tránh ánh mắt nhìn của mọi người. Nhưng thật ra lúc ấy họ nào để ý đến cô... Bà Sương bảo con: - Con đừng làm má sợ nữa, hãy đi nghỉ đi! Khi ra về, chính Hà đã bất ngờ nói với mẹ: - Anh Tuấn gặp chuyện gì đó thật, chứ không phải anh ấy bịa chuyện đâu. Bà Lệ thắc mắc: - Nhưng là chuyện gì? Má thấy thằng này càng lúc càng giống như người cõi trên chứ không phải bình thường. Có khi nào nó bị... ma nhập không? Hay là... nó đi chơi với gái rồi sợ nên bịa chuyện? Hà lắc đầu: - Con không tin như vậy. Con nghĩ... Thấy con gái cứ ngập ngừng hoài, bà Lệ buột miệng: - Hay tụi bay có điều gì giấu tao? - Làm gì có, má... Hà cứ thẫn thờ mãi về chuyện của Tuấn. Những lời nói của vị bác sĩ hôm qua khiến cho Hà càng suy nghĩ nhiều hơn. Cô liên tưởng mọi chuyện xảy ra từ mấy hôm nay, cuối cùng cô nói với mẹ: - Con muốn hoãn đám cưới! Bà Lệ sửng sốt nhìn con: - Con điên rồi hay sao vậy? Hà nói thật: - Chính con cũng có cảm giác kỳ lắm... nhất là mỗi khi con nhớ tới chuyện cái mặt quỷ của con đêm hôm trước. Hình như... Cô sờ lên tóc của mình, lúc đó bà Lệ mới chợt nhớ tới chuyện cái đầu tóc giả mà Tuấn nói: - Cái đầu tóc mà nó nói là sao má không hiểu? Chẳng lẽ cũng có người xài tóc giả y như con hay sao? Hay là... nó nghi ngờ gì về con? Hà lắc đầu: - Không phải vậy đâu. Con nghĩ là Tuấn gặp ai đó thật. Thí dụ như gặp một cô gái giống y như con chẳng hạn... Bà Lệ la lên: - Nó gặp ma sao chứ? Hà hạ thấp giọng: - Cũng không chừng... Bà Lệ rùng mình: - Con đừng nói làm má sợ! Mà sao con biết? - Má không nghe anh ấy kể rành rọt đó sao? Không phải ma thì làm sao có một người giống con như đúc xuất hiện trên ghe khi con còn ở nhà với má? Bà Lệ gật đầu: - Ờ há, hồi nãy nó kể chuyện mà vì mải mê lo hỏi nó chuyện khác nên mình quên không nghĩ đó là ma. Đúng rồi, chỉ có ma mới như vậy! Hà trầm ngâm một lúc, bất chợt cô bảo mẹ: - Con phải đi gặp dì Dung thôi! Bà Lệ ngạc nhiên: - Dì Dung con thì dính gì tới chuyện này? Hà chỉ lên tóc mình rồi nói: - Chính dì ấy cho con mái tóc giả này! - Nhưng... đó chỉ là tóc, nó có gì liên quan đâu? - Có! Con nghĩ ra rồi, kể từ khi con mang tóc này tới nay đã xảy ra bao nhiêu chuyện rồi. Hà quay sang người đạp xe lôi: - Anh cho xe chạy về ấp 4, chỗ nhà máy xay lúa Hiệp Thành. Bà Lệ hoang mang lắm, nhưng vẫn đi theo con gái...
Dì Dung lắng nghe kỹ những lời kể của Hà. Nghe xong, bà mất hẳn sự tự tin như thường lệ, và chợt kêu lên: - Vậy là đúng rồi! Bà Lệ ngạc nhiên: - Dì nói đúng chuyện gì? Quay sang Hà, dì nói mà giọng còn hơi run: - Đêm qua và mấy đêm trước, đêm nào dì cũng chiêm bao thấy có một đứa con gái với cái đầu trọc lóc, cứ gào khóc, đòi dì phải trả lại tóc cho nó! Ngọc Hà tái mặt: - Tóc gì? - Dì cũng đâu có biết. Chỉ thấy con nhỏ đẹp lắm, nhưng da mặt xanh xao, cái đầu không có tóc lại nham nhở còn hơn cái đầu con bữa trước! Lần nào trong mơ nó cũng khóc và đòi lại tóc, mà dì đâu nhớ ra có thể là mớ tóc mà dì đã cho con! - Sao bữa trước dì nói đây là tóc mua từ tiệm, có giấy chứng nhận? - Thì đó, dì đã cho con coi giấy chứng nhận hẳn hoi. Mà cái này là của ông hiệu trưởng trường Tây cho dì... Nói tới đây, bỗng bà kêu lên: - Đúng rồi, ông ta! - Dì nói ông nào? - Ông Henri, hiệu trưởng... - Người cho dì mớ tóc? Dì Dung hơi ngại khi nói ra: - Ông ấy nghỉ hưu lâu rồi, hiện sống ở Sài Gòn... Vừa rồi dì nghe tin ông ấy bị tố cáo một chuyện động trời lắm, dì không tin, nhưng người ta lại quả quyết chuyện ấy có thật! Hà tò mò: - Chuyện gì vậy dì? - Cưỡng bức một cô gái nhỏ hơn ông ta trên mười tuổi! Cả bà Lệ và Ngọc Hà đều kêu lên: - Trời ơi! Hà còn hỏi: - Mới đây hả dì? Bà Dung lắc đầu: - Chuyện cũ chứ không phải mới đây. Chuyện hồi ông ấy còn làm hiệu trưởng. Nghe nói cô gái là một nữ sinh lớp lớn... Bà Lệ tắc lưỡi: - Mấy ông Tây già thường sinh tật lắm! Dì Dung kể thêm: - Mà không chỉ cưỡng hiếp thôi đâu. Ông ta còn còn nhẫn tâm đẩy cô gái ấy vào chỗ quẫn trí rồi đi tìm cái chết nữa! Ngọc Hà không thể ngồi yên: - Có chuyện đó nữa sao dì? Dì Dung nhìn Hà, bà hơi mất tự tin: - Nghe câu chuyện đó dì lo. Nhất là mớ tóc này... Hà ngơ ngác: - Dì nói mớ tóc của con? - Ừ... dì sợ e... Bà quay sang bà Lệ: - Chị không dời đám cưới lại ít tháng được sao? Thí dụ như mình nại lý do con Hà phải né ngày tháng kỵ của ông bà gì đó... Đợi cho tóc nó mọc dài dài một chút... Chứ chị tưởng tượng xem, lỡ trong đêm tân hôn mà thằng chồng con Hà phát hiện vợ mình đội tóc giả thì biết ăn nói ra sao? Hà không lo chuyện đó bằng chuyện của ông hiệu trưởng trường Tây. Cô hỏi tới: - Dì biết nhà ông ấy không? - Chi vậy con? - Tự dưng con muốn tìm hiểu chuyện ông ấy bị tố cáo! Bà Lệ rầy: - Con lo chuyện bao đồng chi cho mệt. Ông ta làm gì thì mặc ông ấy, hơi sức đâu... Hà không cãi mẹ, nhưng cô vẫn không thôi suy nghĩ về chuyện ấy. Mãi cho tới chiều hôm đó khi đã trở về nhà rồi mà Hà vẫn còn thắc mắc, cô hỏi mẹ: - Mấy người bị chết oan nghe nói linh lắm phải không má? - Thì đã chết oan mà, hồn phách đâu siêu thoát được nên linh hiển thôi. - Như nạn nhân của ông đốc Tây đó có phải là oan hồn không? Sợ con hỏi linh tinh nên bà Lệ gạt ngang: - Con quan tâm đến chuyện ấy làm gì? Bà giục Hà đi ngủ sớm, cô nghe lời. Nhưng đến sáng hôm sau thì Hà biến mất! Bà Lệ hốt hoảng chạy đi tìm kiếm khắp nơi. Cuối cùng bà bắt gặp một phong thư của Hà để lại. Đại khái cô báo cho mẹ biết là có việc phải đi Sài Gòn gấp, xin bà cứ yên tâm, đừng đi tìm và lo lắng! Đã biết như vậy rồi, nhưng bà Lệ vẫn như ngồi trên lửa. Bà linh tính chuyện này ắt có liên quan tới vụ ông đốc Tây. Cuối cũng vẫn không yên tâm. Bà Lệ tức tốc đi tìm con. Rủ cả dì Dung cùng đi, bởi bà Lệ nghi Ngọc Hà sẽ tới chỗ ông đốc Tây nghỉ hưu. Và quả đúng như vậy. Khi hai bà tới nơi thì gặp lúc Hà đang tiếp xúc với chị người làm của ông Henri. Bà Tám Ni, một người giúp việc trung thực, rất bức xúc chuyện đó. Bà kể lại nhà giọng vẫn còn bị kích động: - Chuyện xảy ra đã lâu rồi, ai cũng tưởng nó đã chìm vào quên lãng, bỗng gần đây nó lại sống dậy và khiến cho ông Tây ăn ngủ không yên. Mà chính tôi cũng tận mắt... Bà hạ thấp giọng như sợ có người nghe: - Cách đây không lâu, tôi còn nhìn thấy một cô gái có cái đầu trọc lóc đứng giữa nhà gào khóc! Nhìn kỹ lại tôi nhận ra chính là... nó. Hà hỏi lại: - Nó là ai? - Là đứa con gái, cô ấy là nạn nhân! Cô này là cô thư ký riêng của ông Henri. Ngày đó tôi còn nhớ, cô ấy đẹp lắm và cũng hiền lắm... Bỗng một hôm tôi nghe tin cô ấy mất tích. Ban đầu tôi cứ nghĩ cô ấy yêu ai đó rồi bỏ nhà đi xây tổ ấm. Nhưng hai tháng sau thì một tin động trời đã nổ ra: Cô thư ký Mỹ Dung đó được phát hiện treo cổ chết